Văn bản / Vương Quốc Lương
Tôi vào Đảng vào năm mới bắt đầu công tác và lúc đó tôi cảm thấy vô cùng vinh dự.Lúc đó gọi điện thoại không tiện nên tôi viết một bức thư đầy tâm huyết cho bố.Cho đến ngày nay, bố tôi vẫn còn giữ bức thư đó và nói rằng nó được viết một cách táo bạo và đầy tâm huyết như một bài diễn văn.
Còn nồng nàn hơn cả lá thư của tôi là thư trả lời của bố tôi.Cha tôi viết trong thư: Gia đình chúng ta thật vinh quang!Ba thế hệ đã là đảng viên!Ông nội của bạn!TÔI!Bây giờ bạn cũng là một đảng viên!Đảng viên phải hành động như Đảng viên... Trong thư của bố tôi có hàng loạt dấu chấm than, vì bố tôi không biết nhiều về việc sử dụng dấu câu và ông chỉ cảm thấy dấu chấm than là cách tốt nhất để bày tỏ sự phấn khích.
Ông tôi tham gia đảng vào những năm 1950. Khi còn trẻ, anh là đội trưởng của đội sản xuất.Anh ấy rất nghiêm túc và có trách nhiệm. Anh ấy luôn đặt vấn đề của đội lên hàng đầu. Bà của anh luôn nói rằng anh thật ngu ngốc.Ông nội thường nói mọi việc đảng viên phải là người đầu tiên làm. Nếu lúc nào cũng nghĩ cho mình thì làm đảng viên có ích gì?Một lần, khi tổ sản xuất vừa thu hoạch lúa mì thì trời bất chợt đổ mưa to vào ban đêm.Ông nội lo lắng, nhanh chóng tổ chức người dân dùng tấm nilon che lúa mì.Anh lấy mọi thứ có thể để che nhà và lao vào mưa.Dân làng làm việc cùng nhau và cuối cùng đã che phủ được lúa mì.Ông nội sợ gió thổi bay tấm nilon nên ông khoác áo mưa và canh lúa ở ruộng đập lúa.Anh đứng dưới mái hiên suốt nửa đêm và không về nhà cho đến khi tạnh mưa.Ông nội đã làm quá nhiều điều tương tự.Ông cho rằng, những đảng viên anh hùng đó không ngại hy sinh mạng sống vì nhân dân. Đối với tôi việc làm nhỏ như vậy có ý nghĩa gì?Ông nội đã chiếm được lòng tin và sự tôn trọng của dân làng và rất hài lòng.Ông suốt đời có tình cảm với đảng nên nó cũng ảnh hưởng đến cha ông.
Cha tôi vào Đảng vào những năm 1980. Anh ấy đã làm việc chăm chỉ trong nhiều năm và đã viết nhiều đơn xin gia nhập Đảng trước khi được chấp thuận nên anh ấy rất trân trọng nó.Sau khi vào đảng, bố tôi càng đặt ra những yêu cầu khắt khe hơn với bản thân.Sau này cha ông cũng giữ chức trưởng làng.Cha tôi rất lôi cuốn. Trong những năm đó, ông tìm kiếm các dự án và quỹ, đồng thời cố gắng hết sức để dẫn dắt dân làng làm giàu. Mọi người đều lắng nghe anh ấy.Ông cùng mọi người trồng dưa hấu và đào, đồng thời sắp xếp cho mọi người đi nơi khác để học kỹ thuật nông nghiệp.Những năm tháng đó, ngôi làng nhỏ bé, đơn điệu và biệt lập của chúng tôi trở nên sống động. Không chỉ có thêm hoa màu trên đồng ruộng mà chúng tôi còn có nhiều mối liên hệ hơn với thế giới bên ngoài, đường sá trong làng cũng được xây dựng.Ngày nay người trong làng luôn nói với vẻ ngưỡng mộ rằng Lão Vương là người có tài!Cha tôi là thần tượng của tôi trong nhiều năm.
Tôi gia nhập đảng vào những năm 1990. Tôi nhớ lúc mới bắt đầu đi làm tôi chỉ là một nhân viên thư ký nhỏ mọn nên công việc của tôi rất tiêu cực.Đôi khi về quê làm việc cho người dân không phải là điều dễ dàng, tôi luôn cảm thấy xúc động.Sau này, chính sự dạy dỗ và động viên của bố đã khiến tôi thay đổi thái độ.Bố tôi nói, chỉ khi bạn coi trọng mọi người thì họ mới coi trọng bạn. Hơn nữa, bản thân bạn cũng là người quê nên bạn nên biết rõ hơn về họ.Tôi lại đối mặt với công việc của mình và lấy việc của mọi người làm việc của mình, công việc của tôi ngày càng trở nên thoải mái hơn.Không lâu sau, tôi cũng gia nhập đảng, đó là điều bố tôi tự hào nhất.Sau này tôi mới biết bố tôi đã bày sẵn hai bữa tiệc chiêu đãi người thân, bạn bè để chúc mừng tôi gia nhập đảng.Với sự khuyến khích của cha tôi, tôi không bao giờ chểnh mảng trong công việc.
Ba thế hệ đảng viên trong gia đình tôi đã âm thầm thực hiện nhiệm vụ đảng viên và truyền lại tinh thần cống hiến từ đời này sang đời khác.