Tình yêu là một giấc mơ vượt quá tầm với của tôi.
Ngồi chờ gió thổi, lặng lẽ ngắm hoa nở theo mùa, một nỗi nhớ mong thoáng qua trong lòng, khiến lòng tôi đầy vướng víu. Tôi không thể nói đó là niềm vui, cũng không thể nói đó là nỗi buồn.Chỉ là trái tim tôi không còn có thể bình tĩnh được nữa.
Nhìn lại quá khứ, nỗi nhớ lại đến, sao dù có đau đớn, buồn bã đến mấy, lòng tôi lúc này vẫn tràn đầy yêu thương và khao khát.Phải chăng những người si tình luôn bao dung như vậy, dù có tổn thương đến đâu họ cũng sẽ dần quên và tha thứ?
Khi về lại nơi cũ, con đường quen thuộc không còn là khung cảnh như ngày hôm qua nữa mà tâm trạng vẫn trĩu nặng.Sự khác biệt là: sự nặng nề của quá khứ là nỗi buồn quá mức, nhưng sự nặng nề của ngày hôm nay là sự khao khát quá mức.Nó thực sự buồn cười. Tôi nhớ rõ ngày đó anh đã quyết đoán như vậy, thật tàn nhẫn, thật vô lý khi rời đi, nhưng bây giờ tôi không tìm ra lý do gì để ghét anh. Phải chăng thời gian đã khiến anh bao dung hơn, hay là anh thực sự yêu em nhiều đến thế. Dù bạn có tàn nhẫn đến đâu thì ý định ban đầu của tôi vẫn như cũ.
Trong thành phố quen thuộc này, không còn dấu vết của anh và em nữa, nhưng nỗi khao khát về em đã bao trùm mọi ngóc ngách của thành phố. Thật không may, bạn đã biến mất. Dù anh có nhớ em đến thế nào đi chăng nữa thì điều đó cũng sẽ là thừa đối với em.Là anh nói yêu em trước, vậy nên người nói lời xin lỗi cũng là anh.Tôi đã từng phàn nàn: Bởi vì ba năm là thời gian quá dài nên tôi không sẵn lòng nhận được kết quả tốt cho những nỗ lực của mình.Tôi từng ghét: Làm sao một người có thể hết yêu nhanh hơn lật trang sách, làm sao có thể đổi ý ngay khi vừa nói ra, làm sao có thể dễ dàng quên đi lời hứa của chúng ta và rời bỏ tôi một cách tàn nhẫn.Tôi trách cô ấy tàn nhẫn và ghét việc cô ấy không yêu tôi.
Nhưng loại ghét này còn rắc rối hơn cả tình yêu.Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy câu nói này: Mỗi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình. Cô ấy ra đi chỉ vì hạnh phúc mà cô ấy mong muốn. Nếu bạn thực sự yêu cô ấy thì bạn nên chúc phúc cho cô ấy.Có lẽ!Vì bạn là người bạn yêu nhất, bạn không nên trở thành người bạn ghét nhất, hãy coi đó là sự thỏa mãn!Hãy tha thứ cho anh một lần, tha thứ cho việc anh đã bỏ rơi em, tha thứ cho anh vì đã một lần yêu em.Tất cả chúng ta đều có lỗi vì chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Nếu không gặp em thì khung cảnh và tâm trạng hôm nay sẽ như thế nào? Nếu tôi không nói ra ba chữ đó một cách dễ dàng thì cái kết đã không bi thảm như bây giờ. Có lẽ, chúng tôi sẽ trở thành những người bạn rất tốt. Dù không ôm nhau nhưng chúng tôi có thể cùng nhau trò chuyện vui vẻ và tâm sự về mọi chuyện.Thật không may, hôm nay chúng ta thậm chí không có lý do để chào hỏi.
Thời gian trôi qua, quá khứ như làn khói.Tôi đã buông bỏ mối hận thù trong quá khứ từ lâu, nhưng tôi vẫn thấy khó buông bỏ nỗi khao khát về em.Bạn không còn là bạn trước đây nữa, và tôi cũng không phải là tôi của ngày hôm qua, nhưng tôi vẫn nhớ bạn và chúng ta. Anh hy vọng một ngày nào đó có thể gặp em vào một thời điểm nào đó, và anh sẽ nói với em rằng anh không trách em về sự ra đi của em, bởi vì anh vẫn yêu em.
Nhưng tôi chưa bao giờ gặp bạn, và tôi chưa bao giờ nghe được dù chỉ một tin tức.Không sao đâu. Không bối rối khi gặp lại nhau, chút vẻ đẹp cuối cùng còn sót lại trong lòng sẽ không bị tan vỡ.Bằng cách này, tôi sẽ có lý do để tiếp tục nhớ bạn.Có lẽ bạn cũng đã từng nhớ như tôi, nhớ tuổi thanh xuân đã mất, nhớ tình yêu trong sáng của mình.Dù bạn sẽ không bao giờ gặp được người yêu bạn nhiều như tôi nhưng có thể bạn sẽ gặp được người mà bạn sẵn sàng yêu đến hết cuộc đời.Tôi chúc phúc cho bạn.
Ước muốn gặp lại em ở đời này đã là một điều xa xỉ rồi chứ đừng nói đến việc nối lại mối quan hệ của chúng ta. Nếu có thể tôi xin gặp lại em ở kiếp sau. Lần này chúng ta sẽ chỉ là bạn chứ không phải người yêu.
Em là tình yêu không thể chạm tới trong đời anh, và tình yêu là giấc mơ không thể chạm tới trong đời anh.