Cuối tuần đọc sách một lúc, cảm thấy mắt hơi mỏi nên bước ra khỏi phòng làm việc, nhìn thấy cậu con trai mười tuổi đang vui vẻ nghịch điện thoại của mẹ ở phòng khách, nên tôi ân cần nhắc nhở: “Nhìn điện thoại lâu không tốt cho mắt đâu. Mùa xuân đẹp quá, con ra ngoài chơi nhé”.
Chơi với ai?Chơi gì?Con trai tôi ngẩng đầu lên và hỏi tôi.
Tất nhiên là tôi đang chơi với các bạn cùng lớp, chơi... Khi tôi trả lời được nửa chừng, tôi không nói nên lời.
Tôi cũng đi chơi với các bạn trong lớp, nhưng ngoài việc cùng nhau ngồi xem TV và chơi điện thoại di động thì còn biết làm gì nữa?Tại sao không ở nhà và chơi một mình?cậu con trai nói.
Tôi phải thừa nhận rằng những gì con trai tôi nói là sự thật. Bây giờ cuộc sống khá giả hơn nên công việc đồng áng hầu như không còn nữa. Mọi gia đình đều đã chuyển đến sống trong một tòa nhà và được kết nối Internet. Giống như người thành phố, họ sống khép kín, ngày thường khó gặp nhau chứ đừng nói đến việc chơi cùng nhau.
Nhìn đứa con trai bất lực của mình, tôi không khỏi nhớ lại thời thơ ấu của mình——
Tuổi thơ của tôi là khoảng thời gian con người vô cùng thiếu thốn về đời sống vật chất và tinh thần.Ở nông thôn thời đó, nước giếng được dùng làm nước uống, đèn dầu được dùng để thắp sáng. Khắp nơi đều có nhà gạch, nhà nào cũng nuôi lợn gà. Không có TV hay Internet... và điều này đã mang đến cho chúng tôi một tuổi thơ hồn nhiên.
Không muốn cô đơn, chúng tôi sáng tạo ra nhiều trò chơi của riêng mình như trốn tìm, nhảy lò cò, chơi túi giấy, lăn vòng, đại bàng bắt gà, quan chức bắt kẻ trộm. Chúng tôi chạy quanh làng mỗi ngày và chơi không bao giờ chán.
Mỗi mùa xuân, khi hoa nở, chúng ta lại có một công việc khác, đó là diệt cỏ.Lúc đó người dân còn chưa đủ ăn chứ đừng nói đến nuôi gà, nuôi lợn. Nước rửa nồi ba bữa một ngày không đủ nên phải đi lấy cỏ lợn để bổ sung vào thức ăn, công việc này đương nhiên đổ lên vai chúng tôi.
Chỉ cần trời không mưa, mỗi buổi chiều sau khi tan học, chúng tôi sẽ đi thành từng nhóm, mỗi nhóm xách một chiếc thúng đi săn heo.
Nông thôn vào mùa xuân là quyến rũ nhất. Hoa đào đỏ, hoa lê trắng, lúa mì xanh và cỏ xanh thỉnh thoảng xen lẫn những loài hoa dại không tên, mang đến cho con người khắp nơi một sức sống sôi động.Ví Shepherd, đuôi ngựa, bồ công anh, chuối, tỏi rừng, cần tây, ngải cứu trắng, Houttuynia cordata, v.v. ở khắp mọi nơi. Chỉ trong chốc lát, giỏ đã đầy.
Thế là chúng tôi lại bắt đầu chơi đùa ở quê: vứt rong vào thúng rồi dùng thúng bắt cá dưới mương; cởi giày đi vào ruộng nhặt vỏ ốc xâu chuỗi thành chuỗi hạt quanh cổ; trèo lên cây liễu, hái cành liễu kết thành mũ liễu đội trên đầu; bẻ những cành dương mới mọc và xoắn nhẹ, bỏ những cành ở giữa và để lại lớp vỏ bên ngoài để làm kèn...
Mãi đến khi trời tối, mỗi người chúng tôi mới xách một thúng đầy rong, một chiếc mũ liễu, những hạt Phật treo trên vỏ ốc, những con cá nhỏ bắt được và những chiếc kèn thổi từ cành dương để hân hoan về nhà.
Mẹ cẩn thận phân loại rong mà chúng tôi mang về, chọn ra ví chăn cừu, tỏi rừng, cần tây và các loại rau dại ăn được khác trong đó để nấu ăn, phần còn lại dùng để cho gà và lợn ăn.
Khi hoa keo nở và đồng tiền du bay khắp trời, khi ra đường, mỗi người chúng tôi vác một sào tre để nhặt hoa keo và tiền du.Những người dũng cảm chỉ việc vứt những cọc tre đi và trèo lên ngọn cây như những con khỉ, dùng tay nhặt lấy và nhét vào miệng. Họ không nhặt chúng vào giỏ cho đến khi chúng đầy.Nếu giỏ không đầy, họ sẽ không bao giờ về nhà.
Mẹ tôi trộn hoa sophora và lá du chúng tôi hái với bột mì rồi hấp chín làm cơm, đủ cho cả nhà ăn lâu ngày!Trong thời gian đó, cả làng tràn ngập mùi thơm của lúa mì!
Năm nào, ngày nào cũng vậy, tuổi thơ của chúng ta trôi đi theo mùa xuân một cách vô tình.Nhưng mùa xuân sẽ lại đến nhưng tuổi thơ của chúng ta đã mất đi mãi mãi!
Nhìn con trai cầm chiếc điện thoại di động, tôi không khỏi có chút tiếc nuối: Dù thế hệ của các cháu không lo cơm ăn áo mặc nhưng các cháu chỉ thiếu đi một tuổi thơ hồn nhiên, đầy màu sắc!Tôi thực sự không biết mình nên vui hay nên buồn?
Lúc này, “Tuổi thơ” do Lạc Đại Hữu hát mơ hồ vang lên bên tai: Chờ tan lớp, chờ tan học, chờ tuổi thơ trong trò chơi…
Trong khi hát, tôi như thấy mình xách chiếc thúng, chiếc mũ liễu, chuỗi hạt Phật treo trên vỏ ốc, xách những con cá nhỏ đánh bắt được, thổi kèn cành dương và dạo bước oai nghiêm giữa mùa xuân cùng bạn bè.
Tạm biệt tuổi thơ tôi đã mất vào mùa xuân...
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!