Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau giữa một đám đông lớn, anh đã yêu em nhưng em lại không biết điều đó.
Sau giờ học, ngoài cửa sổ trời bắt đầu mưa. Khi tôi đang định gửi ô đi, tôi nhìn thấy một cô gái khác thanh lịch mỉm cười bước tới. Anh và cô ấy cùng nhau cầm ô đi dưới mưa. Nó rất sống động như thật.
Lúc này, tôi nhận ra rằng mình đã quá đa cảm và chỉ đang đóng một vai thừa mà thôi.
Tôi đi dưới mưa mà không mang ô!
Tôi thích bị ướt dưới mưa vì không ai biết tôi đang khóc...
Tôi ghét bản thân mình, ghét tại sao tôi lại yêu em, lại yêu một người mà lẽ ra tôi không nên yêu!
Và làm sao tôi có thể so sánh được với cô ấy?Cô ấy quá nổi bật, cô ấy quá xinh đẹp, cô ấy là con thiên nga trắng luôn được chú ý, cô ấy là một cô gái ngoan được hàng nghìn người yêu mến, còn tôi chỉ là một ngọn cỏ, ai sẽ để ý đến tôi, ai sẽ quan tâm đến tôi?
Yêu em chỉ là một điều ước xa xỉ...
Tôi khóc trong đêm tối và sẽ không ai để ý, ngay cả khi tôi thực sự hy vọng bạn có thể đến an ủi tôi…
Một giọt nước mắt chứa đựng tình yêu của anh dành cho em. Tôi hy vọng bạn có thể nhặt nó lên.............