Tôi mộng trong ngoài mộng, tưởng như thật mà không thật, khó phân biệt thật giả, mộng là lảm nhảm: đèn mờ hoa chẳng phải hoa cũng không sương, hoa đào phủ kín đường mười dặm, gió xuân mười dặm thổi bay mùa đông lạnh giá, có trăm chim bay trong rừng, giữa hoa Có bươm bướm nhảy múa, lau sậy bám lấy nhau nơi bến phà. Chỉ có đàn ngỗng trời mới biết mùa xuân đã trở lại Trung Quốc. Khi đàn ngỗng đến rồi đi, chúng không bao giờ quên báo mùa xuân. Đôi mắt duyên dáng bên cầu trạm bưu điện, hàng ngàn người bạn thân gặp nhau ở đây, gặp nhau, quen nhau rồi chia tay, giữ lời hứa mười năm.Đầu bên này, đầu bên kia cầu, họ nhìn nhau không quên nhau, trìu mến, lặng lẽ... Đã lâu rồi anh không gặp em, bây giờ anh muốn có một khoảng thời gian vui vẻ để hồi tưởng về quá khứ. Tôi sẽ không làm tan nát trái tim mình, và tôi sẽ nói với trái tim mình sau... Giấc mơ dần trở nên mờ nhạt, hóa ra tôi sắp tỉnh lại.
Ông Mạnh